[Book]Hành trình về Phương Đông

Thông tin sách

Tên sách: Hành trình về Phương Đông

Tác giả: Baird T. Spalding

Dịch giả: Anlebooks

Số trang: 863

Quyết định xuất bản số 276/QĐ-NXBPĐ cấp ngày 13/06/2016


Cảm nhận của bản thân

Vốn dĩ tôi định viết tóm tắt cho quyển này vì dù không cảm thấy ưng lắm nhưng cũng đã đọc rồi. Song, cuối cùng thì tôi quyết định là không viết nữa. Bởi nếu có viết thì tôi cũng không muốn đọc lại lần thứ hai.

Về hình thức thì đây là một quyển bìa cứng, trình bày cũng tương đối đẹp, giấy tốt, chữ in cũng rõ và không bị lỗi gì đáng kể. Phần gáy sách được làm khá ổn nên không bị tách rời ra như nhiều quyển sách đóng gáy tương tự mà tôi từng đọc. Nói chung thì hình thức của quyển này là ổn.

Về nội dung thì có quá nhiều điểm để nói, nhưng chung qui lại thì có vài điều như sau. Thứ nhất, các soạn giả có lẽ đã quá chú trọng vào mặt chữ nên dịch sát nghĩa nhưng (có lẽ) không thoát được ý nên câu văn lủng củng, khó hiểu và liên kết giữa các đoạn không rõ ràng. Thứ hai, cái này thì tôi cho là do bản gốc, đó là nội dung có quá nhiều điều đáng nghi (mà tôi phải liên tục ghi chú kế bên) về các sự kiện cũng như các sự kiện được đề cập xuyên suốt các phần. Có những chi tiết thì đề cập một cách chung chung, không rõ ràng nhưng vì chủ đề của cuốn sách là về tâm linh, tôn giáo nên tôi cũng không nghĩ nên quá cụ thể. Tuy nhiên, có những nhân vật với tên họ đầy đủ thì việc kiểm chứng cho thấy nhiều người trong số họ không hề được nhắc đến ở bất cứ tài liệu nào khiến cho tôi thực sự nghi ngờ về sự tồn tại của những con người này. Bên cạnh đó, với các cuộc khảo sát hay thí nghiệm thì cũng không thực sự đáng tin và có phần vô lí. Nhiều thí nghiệm hiện đại đã chứng minh một số vấn đề được mô tả trong sách là không đúng. Thứ ba, tôi thấy bản thân tác giả cũng cường điệu hóa nhiều chuyện, có cái nhìn không thực sự khách quan (như việc đánh giá về nhóm người Nhật hay sự ưu việt của người da trắng) cho nên phải đánh giá lại toàn bộ xem tác giả có thực sự công tâm khi thực hiện cuộc hành trình này hay không nữa. Và có một điều tôi nghĩ cần phải làm rõ về tên của tác phẩm. Bản gốc tiếng Anh của cuốn này là Life and Teaching of the Masters of the Far East, không phải là cuốn Journey to the East được dịch ngược từ cuốn tiếng Việt của tác giả Nguyên Phong vốn có tên là Hành trình về phương Đông. Như vậy, tôi cũng không thực sự hiểu là tại sao Nhà xuất bản Phương Đông lại lấy cái tên Hành trình về phương Đông để đặt cho cuốn này. Nên nhớ là mặc dù dựa vào bản gốc của tác giả Spalding để viết nhưng tác giả Nguyên Phong đã phóng tác rất nhiều cho nên quyển Hành trình về phương Đông của ông thực sự quá khác biệt nếu không muốn nói là một tác phẩm khác, không liên quan gì nhiều đến tác phẩm của Spalding. Hơn thế nữa, nội dung của cuốn gốc thì đề cập nhiều đến Đạo Thiên Chúa, trong khi cuốn của tác giả Nguyên Phong lại nói về Đạo Phật. Lời khuyên cho những bạn nếu có ý định đọc thì hãy tìm đọc cuốn của tác giả Nguyên Phong với lời văn gần gũi, đơn giản và rõ ràng hơn nhiều. Còn nếu muốn thử thách bản thân thì có thể tìm đọc cuốn này :))

Điểm đánh giá: 1,0/5

 

 

 

Advertisements

[Book]Ngũ Luân Thư.

Thông tin sách

Tên sách: Ngũ Luân Thư

Tác giả: Miyamot Musashi

Dịch giả: Bùi Thế Cần

Số trang: 206

Quyết định xuất bản số 691/QĐ-ThG cấp ngày 20/06/2018


Cảm nhận của bản thân

Phải nói là nội dung sách không nhiều, chỉ khoảng 200 trang. Thêm vào đó, nội dung của mỗi mục cũng rất ngắn gọn, có khi chỉ khoảng 1/4 trang giấy, và kèm theo lời dẫn, lời bạt cũng như giới thiệu về sách nên nếu gói gọn lại thì có khi chỉ được hơn trăm trang. Phần chữ được trình bày trong khoảng 2/3 trang giấy (tính theo chiều dọc), 1/3 phần còn lại được trang trí bởi một phần của một bức họa thủy mặc, trông khá hay!

Có tất cả 5 quyển được đặt tên theo 5 yếu tố: Địa, Thủy, Hỏa, Phong và Không. Địa chi quyển trình bày đạo binh pháp theo quan điểm Nhất Lưu. Thủy chi quyển nói về tinh thần của kiếm sĩ Nhất Lưu. Hỏa chi quyển mô tả kỹ thuật và phương pháp đấu kiếm thực chiến. Phong chi quyển thì làm rõ sự khác biệt giữa môn phái Nhất Lưu với các môn phái khác. Và Không chi quyển chỉ ra con đường tu luyện chính đạo bằng cách hòa hợp với tự nhiên – Đạo của Không.

Tuy vậy, ý nghĩa của những lời chỉ dẫn về cuốn binh pháp này có thể được diễn giải ra bên ngoài việc luyện kiếm của Musashi, cho nên không dễ nắm bắt hết nếu chỉ đọc 1-2 lần. Đối với cuốn sách này, tôi sẽ không tóm tắt lại theo suy nghĩ của tôi (vì sợ rằng sẽ làm sai lệch đi ý của tác giả, vốn có thể đã bị lệch đi ít nhiều so với bản gốc) mà sẽ trích dẫn những đoạn mà tôi thấy tâm đắc nhất và phù hợp với bản thân mình.

Một cuốn sách nhỏ, nội dung ngắn gọn nhưng súc tích. Mặc dù là tác phẩm binh pháp của Kiếm thánh Musashi, nhưng hàm ý trong đó thực sự vượt ra ngoài các mặt chữ. Khó lòng mà cảm nhận hết được ý tứ được trình bày trong Ngũ Luân Thư nếu chỉ đọc một lần. Vì thế, cần một thời gian nghiền ngẫm tương đối cũng như thực hành nhiều lần trong thực tế để có thể lĩnh hội một cách đầy đủ.

Điểm đánh giá: ???/5

Continue reading “[Book]Ngũ Luân Thư.”

[Book]Siêu dự báo.

Thông tin sách

Tên sách: Siêu dự báo – Những phương pháp dự đoán trên tầm chuyên gia

Tác giả: Philip E. Tetlock, Dan Gardner

Dịch giả: Lê Thiện Trí

Số trang: 382

Quyết định xuất bản số 184/QĐ-ThG cấp ngày 22/02/2018


Cảm nhận của bản thân

Đây là một cuốn sách hay, đặc biệt nếu bạn là người có hứng thú với một trong những công việc “đời thường” nhất nhưng cũng đầy tính thách thức. Mỗi người đều đưa ra hàng tá  quyết định mỗi ngày, và những quyết định này phần nhiều dựa trên các phán đoán của họ về việc điều-gì-sắp-xảy-đến. Ai trong chúng ta cũng là một nhà dự báo, nếu xét về một phương diện nào đó. Nhưng không phải ai cũng là chuyên gia dự báo. Và càng hiếm người được gọi là những “siêu dự báo gia”. Cuốn sách này đề cập đến những người như thế.

Cuốn sách mà tôi đọc là một bản bìa mềm của NXB Thế Giới. Sách khá to (tầm 25cm x 15cm), giấy khá tốt, chữ in rõ và không có gì đáng phàn nàn về chất lượng của bản in này cả. Một vài chỗ trong sách bị lỗi (ví dụ lỗi về số trang của hình minh họa trong quyển gốc chưa được sửa theo đúng như bản dịch, sai chính tả) nhưng thực sự không nhiều nên chấp nhận được.

Nội dung sách xoay quanh việc giải thích cách mà các nhà siêu dự báo tư duy, thực hiện và đưa ra các phán đoán với mức độ chính xác đáng kinh ngạc đến mức khó tin, ngay cả đối với các chuyên gia dự báo. Tác giả lần lượt trình bày theo một tiến trình tìm hiểu từ các đặc điểm tổng hợp thành một cá nhân, rồi xây dựng nên một nhóm gồm các “siêu dự báo gia”. Họ là những người bình thường đúng nghĩa. Các đặc điểm được trình bày cũng không phải là cá biệt hay bẩm sinh mà là có thể rèn luyện được. Hay nói cách khác, mỗi người chúng ta đều có thể trở thành một nhà siêu dự báo, miễn là chúng ta biết cách kết hợp hợp lí các đặc điểm trên và kiên trì theo đuổi con đường đó. Và dù bạn không hứng thú gì với việc đưa ra các dự báo thì ít nhất cuốn sách cũng cho bạn một lí do để tự hoàn thiện bản thân mình.

Điểm đánh giá: 3,0/5

Continue reading “[Book]Siêu dự báo.”

[Challenge]Superforecasting – first trial

After reading Superforecasting of XXX, I want to challenge myself by trying to predict something. That is why I have this post.

And the subject is: The selling price of an apartment belonging to project VinCity District 9 (see more here) in 04/10/2019.

[03/08/2019] I will give the first number: 1.2 billion VNĐ. So how do I have this number? 🙂 Just hearing from a my friend’s brother, he said that he deposited 30 million and a sale staff gave him some advances.

[03/11/2019] I do not have more information, so I hold this price.

[04/02/2019] Yup! Long time I did not have any updates to this forecast. The last time I hear some information about this project is when my friends talk about it. And due to some reasons, price of a department in this project will be higher than what I expected. So, I will update for my expectation by adding 200 million VNĐ more: 1.4 billion VNĐ.

[Book]Nghệ thuật theo đuổi sự đơn giản.

Thông tin sách

Tên sách: Nghệ thuật theo đuổi sự tối giản

Tác giả: Greg McKeown

Dịch giả: Bảo Thư

Số trang: 319

Quyết định xuất bản số 145/QĐ-NXBLĐXH cấp ngày 11/05/2018


Cảm nhận của bản thân

Đây là một cuốn sách bìa mềm, khổ giấy nhỏ (tương đương với một quyển sách tham khảo bình thường, cỡ 20×15). Vì cỡ chữ khá lớn nên mặc dù sách có hơn 300 trang nhưng tôi chỉ cần chưa tới 5 tiếng để đọc xong toàn bộ nội dung.

Cuốn sách được chia làm bốn phần dẫn dắt người đọc đi từ những vấn đề cơ bản nhất về sự tối giản (theo quan điểm của tác giả). Từ việc trình bày những định nghĩa cơ bản cho đến lợi ích có được từ việc cuộc sống tối giản bằng cách tìm thấy ý nghĩa trong những hành động loại bỏ để tìm thấy những gì thực sự cần thiết trong cuộc sống của mỗi người, và cuối cùng là việc biến tất cả những điều đó thành hành động.

Theo tôi thì người đọc có thể đọc bất kì phần nào trước cũng được, vì nội dung của các phần cũng không hẳn là liên quan chặt chẽ cho lắm. Cá nhân tôi thì bắt đầu đọc từ phần 4 trước, sau đó ngược dần về trước với phần 3, phần 2 rồi mới đến phần 1. Có một điều mọi người nên biết khi đọc về phần cảm nhận này, đó là trước khi đọc sách của Greg McKeown thì tôi đã có đọc một vài sách khác có liên quan đến lối sống tối giản của người Nhật (trong đó có cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật của Marie Kondo) nên góc nhìn của tôi cũng bị ảnh hưởng đôi chút.

Nội dung sách nhằm giới thiệu cho người đọc những quan điểm của tác giả về sự tối giản và hướng dẫn mọi người cách để đạt được điều đó. Song, có lẽ do khác biệt về hệ qui chiếu, tôi cảm thấy rằng tác giả trình bày khá nhiều đặc điểm mà tôi không nghĩ đó là những đặc trưng của cái gọi là “sự tối giản”. Nếu có thể gọi là “Làm thế nào để buông bỏ những áp lực và hướng tới một cuộc sống đơn giản hơn” thì có vẻ hợp lý hơn.

Điểm đánh giá: 2,5/5

Continue reading “[Book]Nghệ thuật theo đuổi sự đơn giản.”

[02/27/2019]Tại sao?

Tại sao?

Tôi không thực sự muốn viết gì cả vào lúc này. Vì chỉ còn khoảng hơn 20 phút nữa là tôi phải lên lớp rồi. Nhưng ngồi không thì cũng chán nên lại lôi laptop ra ghi vài dòng giết thời gian.

Và giờ thì những luồng suy nghĩ tìm đến.

Chợt tôi cảm thấy trước giờ mình cả nể nhiều quá. Có nhiều việc mà rõ ràng là tôi không muốn làm, chẳng thích làm mà cũng thực sự không rảnh để làm, thế mà hễ có ai nhờ thì lại nhận, dù có lưỡng lự đôi chút đi chăng nữa. Chúng khiến tôi mệt mỏi thực sự. Phải nói là hầu hết những việc này đều nằm trong khả năng của tôi, chỉ có điều tôi không có hứng thú để làm. Hay nói cụ thể hơn, thời gian gần đây tôi không muốn làm những việc như vậy.

Đôi khi chúng ta từ bỏ quyền được chọn lựa của bản thân, để rồi người khác làm thay cho chúng ta việc đó. Và sau một thời gian đáng kể, ta lại thấy hối hận vì đã nhận làm. Mà có vẻ như hầu hết ai cũng vậy, lúc nào cũng vậy thì phải. Từ chối lời đề nghị của ai đó khó khăn lắm thay.

Có lẽ đến lúc phải thay đổi chuyện này rồi. Nếu không thì mình bị áp lực mà tắc thở mất thôi.

Giờ tôi đang ngồi trong văn phòng khoa, đèn điện sáng trưng, quạt không quay nhưng máy lạnh vẫn thổi hơi gió đều đều.

Có chút hứng khởi khi nhớ rằng tối nay tôi có một cuộc hẹn thú vị với đám nhóc của tôi.

Đến giờ dạy rồi!

[Idea]Vé thưởng phạt.

Ý tưởng này được gợi ý từ một quyển sách mà tôi vừa đọc, Nghệ thuật săn đuổi sự tối giản của tác giả Greg MacKeown. Và tôi nghĩ rằng nó nên được áp dụng, từ qui mô nhỏ sau đó nhân rộng ra khắp nơi.

Nói cho gọn thì ý tưởng này (sau khi được điều chỉnh bởi chính tôi) có nội dung như sau: với mỗi hành động tích cực ta tặng một vé thưởng và ngược lại, với mỗi hành động tiêu cực ta đưa một vé phạt. Điều quan trọng ở đây là việc người được thưởng hay bị phạt sẽ không biết trước được họ sẽ nhận được vé thưởng hay vé phạt!?

Bạn đã từng bị phạt khi tham gia lưu thông trên đường và nhận vé phạt từ cảnh sát giao thông chưa? Hẳn lúc đó bạn chẳng thấy vui vẻ gì rồi. Mà khi đã bị mấy anh đó ngoắc lại thì trong đầu đã nhẩm đến 99% là mất tiền, phải không nào! Điều đó hoàn toàn bình thường thôi, vi phạm thì bị phạt, pháp luật đã qui định thế rồi mà.

Hay những lần đi làm trễ và “được” ghi nhận, cuối tháng nhận lượng thấy ít đi một chút. Buồn không? Buồn chứ nhỉ! Nhưng mà trách sao được khi trong nội qui đã nói rõ ràng là đi trễ sẽ bị phạt trừ lương. Trách ai được, chỉ biết trách mình. Nhưng mà vẫn thấy ấm ức trong lòng, nhỉ?!

Tôi không buồn đánh giá tính đúng sai của các qui định ở trong bài viết này, vì nó không phải chủ đề hôm nay. Cái mà tôi muốn nói là cảm giác khó chịu khi bị phạt vì vi phạm những nội qui hay qui định mà tổ chức (mà ta là một thành viên trong đó) đặt ra. Một phần nhỏ trong đó đến từ chiều ngược lại, hay nói rõ hơn, ta bị phạt khi vi phạm nhưng sao không ai thưởng cho ta khi ta làm được điều tốt.

Nếu ai nói rằng đó là những việc phải làm, là điều bình thường, là nhiệm vụ, là trách nhiệm…bla bla gì đó cho nên không có quyền đòi hỏi hay yêu sách, vân vân và mây mây. Ơ thì tôi có nói bắt buộc phải thưởng đâu, đây chỉ là một hình thức khuyến khích thôi mà. Quan trọng hơn, có nhiều thứ được đưa ra dựa trên ý chí của số ít quyền lực có tính đại diện chứ không hẳn dựa vào quyền lợi của số đông còn lại.

Nếu một người đi xe máy trên đường và có các hành vi như chạy quá tốc độ, chạy sai làn đường dành cho xe máy rồi bị cảnh sát giao thông giữ lại, hẳn anh ta phải chịu phạt vì vi phạm những qui định về an toàn khi lưu thông trên đường. Nhưng nếu anh ấy chấp hành tốt những qui định của pháp luật khi lưu thông trên đường, chẳng phải anh ta sẽ vui hơn khi được khen ngợi hay thưởng vì hành động của mình sao? Nếu được thưởng bằng những hình thức hợp lý (đôi khi một lời khen còn đáng giá gấp nhiều lần so với một vé xem phim hay một suất ăn KFC) thì điều đó sẽ khuyến khích anh ta tiếp tục thực hiện những hành vi tích cực khi tham gia giao thông, hoặc thậm chí “lan tỏa” sang những công việc khác nữa.

Bên cạnh đó, ý thứ hai của ý tưởng vé thưởng phạt mà tôi nhắc đến ở trên sẽ tạo nên sự bất ngờ (và nhiều khi là thích thú hơn) cho những người nhận vé thưởng – vé phạt. Trong một thí nghiệm về tâm lý học mà tôi được đọc trước đây về một chú chuột và phần thưởng thức ăn khi chú thực hiện một hành động lặp đi lặp lại nhiều lần, nếu phần thưởng nhận được một cách ngẫu nhiên thì chú chuột đó sẽ nỗ lực hơn nhiều lần so với việc nhận được phần thưởng sau một số lần thực hiện nhất định. Chúng ta không giống những con chuột, nhưng cũng chẳng khác chúng là bao về phương diện này, hahaha. Đó là do những gì mà ta kì vọng thường vượt quá những gì thực sự (sẽ) diễn ra. Thử tưởng tượng rằng nếu bạn biết rằng cứ mỗi một tháng không có vi phạm giao thông gì thì bạn sẽ nhận được một vé thưởng, và nếu vi phạm thì vé phạt sẽ được “trao tay” ngay khi bạn gặp cảnh sát giao thông. Bạn có hứng thú không? Có bất ngờ chăng? Không, vì mặc dù bạn không biết trước được tương lại, nhưng bạn biết được nó sẽ diễn ra như thế. Hay cụ thể hơn nữa, vé thưởng lần này là một chiếc vé đi xem phim chỉ đáng giá 75.000 VNĐ nhưng lần khác thì là một voucher buffet trị giá 300.000 VNĐ, bạn có kì vọng gì hay không? Hẳn là có, cho dù là một chút ít 🙂 (xạo đấy, hóng voucher lắm chứ bộ!). Tương tự như vậy, bạn cũng sẽ thấp thỏm lo âu khi lỡ vi phạm an toàn giao thông và chờ đợi vé phạt từ cảnh sát giao thông gửi về nhà rồi. Chà, không biết lúc mình đi lấn làn thì camera có quay được không nhỉ? Cả lúc lỡ vượt đèn đỏ nữa chứ…

Nói tóm lại thì hiệu ứng của những chiếc vé thưởng – phạt này chủ yếu là mang tính chất khuyến khích, để mọi người có những hành động tích cực trong khi hạn chế những hành động tiêu cực. Nó không phải để định hướng, mà là tăng cường thêm, do đó nên được sử dụng để bổ sung cho những qui định hợp lý trong cuộc sống. Hi vọng rằng sẽ có những tổ chức áp dụng điều này trong hoạt động của họ, vừa giảm tải được phần nào áp lực công việc vừa bổ sung thêm sự hứng thú trong cuộc sống vốn dĩ “bình thường” này.

À, mà có ai đó nói lấy tiền đâu ra để thưởng đấy nhỉ? Chúng ta sẽ sử dụng “quĩ bình ổn” vậy, haha. Lấy ví dụ về việc vi phạm giao thông ở trên nhé: giả sử rằng khi không áp dụng hệ thống vé thưởng – phạt thì mỗi năm “sẽ” xảy ra bao nhiêu vụ việc có liên quan gây thiệt hại về tính mạng và của cải, như vậy ta sẽ “trích” từ những thiệt hại này làm phần thưởng. Nhưng mà làm sao ta biết được thiệt hại bao nhiêu mà trích ra? Dự báo đi mấy anh, hoặc là trung bình cộng giản đơn, trung bình có trọng số, san bằng số mũ hay xu hướng tuyến tính gì đó cũng được. Đằng nào thì đó cũng là những khoản sẽ phải chi, chi để khuyến khích sự tích cực chẳng phải tốt hơn là chi để khắc phục hậu quả của những hành động tiêu cực sao? Chúng ta không sợ đóng thuế, chúng ta chỉ sợ thuế được sử dụng không rõ ràng thôi nhỉ??