[Book]Tối giản – Hideko Yamashita.

Thông tin sách

Tên sách: Tối giản

Tác giả: Hideko Yamashita

Dịch giả: Phạm Hưng Long

Số trang: 230

Quyết định xuất bản số 80/QĐ-ThG cấp ngày 30/01/2019


Những suy nghĩ sau khi đọc và tóm tắt sách

Quyển sách tôi đang để trước mặt lúc này là quyển Tối giản của tác giả Hideko Yamashita. Nghe thì có vẻ hiển nhiên vì tôi đang viết cảm nhận về nó cơ mà 😊. Thực ra không phải lúc nào viết cảm nhận về những gì tôi đọc được từ một cuốn sách thì nó cũng cần hiện diện ngay trước mặt tôi. Đôi lúc tôi chỉ bất chợt liên tưởng về một vấn đề nào đó vừa nảy ra trong đầu và gõ ngay lên Word Press. Nhưng đa phần những lần như thế thì ý tưởng của tôi sẽ bị “trôi” đi một cách chóng vánh do cái thói xao nhãng của tôi.

Không lòng vòng nữa, tôi sẽ viết ngay đây!

Đây không phải là cuốn sách đầu tiên mà tôi đọc về lối sống tối giản. Trước đó tôi từng đọc cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật của Marie Kondo, Lối sống tối giản của người Nhật của Sasaki Fumio và một vài cuốn khác nữa. Song cuốn sách này đã thu hút tôi ngay từ lần đầu bởi vì trang bìa rất đẹp của nó, phải nói là tôi ấn tượng tới mức quyết định mua ngay khi đó. Và khi nhận được sách thì tôi cảm thấy quả thật đó là một quyết định đúng đắn. Khổ sách nhỏ gọn (bằng cỡ của một cuốn sổ tay ghi chú), giấy khá mượt, chữ và hình minh họa được in rõ ràng. Có một đai bằng giấy ôm quanh cuốn sách, và tôi đã gỡ nó ra vì thấy hơi vướng víu. Tờ đánh dấu trang được kẹp vào sách cũng nhỏ gọn như là chính cuốn sách vậy, và có một dòng chữ được in lên trên đó: “Giải phóng không gian sống là cách chúng ta đối xử tốt với bản thân.”

Nội dung của cuốn Tối giản này có phần hơi khác so với hai cuốn sách ở trên. Dù cũng có những lời khuyên cũng như những hướng dẫn để thực hành lối sống tối giản, song theo tôi cảm nhận thì tác giả hướng người đọc vào việc thay đổi tư duy và suy nghĩ ở một tầm cao hơn (đáng tiếc là vẫn chưa vượt qua hẳn) so với thế giới hữu hình – vật chất xung quanh. Hầu hết những người sống tối giản đều cảm nhận được ít nhiều những ảnh hưởng tích cực mà lối sống này đem lại, và tác giả Hideko sẽ giúp chúng ta giải thích kĩ những điều này qua từng nội dung của cuốn sách. Với những ai ưa thích hoặc đang muốn hướng tới một cuộc sống đơn giản hơn, tự do hơn và đầy hứng khởi hơn thì Tối giản là một lựa chọn thực sự phù hợp. Dù bạn có thể không thực hành lối sống tối giản thì tôi nghĩ rằng ít nhất bạn cũng sẽ nhận ra được phần nào đó của ý nghĩa thực sự cho cuộc sống của bạn.

Bạn hãy thử nhìn quanh phòng của bạn, bạn có thấy khá nhiều đồ đạc hay không? Tất nhiên là nhiều rồi, vì bạn đã mua chúng để sử dụng cho nhiều mục đích khác nhau cơ mà! Nhưng bạn còn nhớ lần gần nhất bạn sử dụng chúng là khi nào hay không? Có những thứ bạn sử dụng khá thường xuyên, thậm chí là hàng ngày như quần áo đi làm hay đi học, bình giữ nhiệt, laptop…Những thứ khác thì thi thoảng bạn mới dùng tới như những sổ tiết kiệm, bằng cấp,…Bên cạnh đó, bạn sẽ vô tình bỏ qua khá nhiều vật dụng khác mà bạn chỉ sử dụng đôi lần rồi bỏ mặc chúng bám bụi cho đến tận bây giờ. Đó là những vật dụng không thực sự cần thiết đối với bạn. Nếu bạn không phải là một người có thói quen sưu tập kì dị thì việc giữ lại tất cả những thứ không cần thiết này trông có vẻ hơi khác thường. Bạn không muốn vứt bỏ chúng vì nhiều lí do. Và tôi sẽ liệt kê cho bạn một vài lí do phổ biến nhé:

  • Bạn nghĩ rằng bạn sẽ sử dụng chúng vào một ngày nào đó (mà đó là ngày nào ấy nhỉ?).
  • Bạn đã mua chúng vào đợt giảm giá dù không cần lắm. Nhưng bạn vẫn chưa sử dụng chúng nên nếu bỏ đi thì thật tiếc (đã không thực sự cần thì dùng làm gì nhỉ?)
  • Đó là những món đồ kỉ niệm, những món quà mà bạn được người khác tặng (chà, những thứ này thì hơi khó xử đấy. Nhưng hãy tự hỏi bản thân xem, những món đồ đó đã hoàn thành xong mục đích của nó chưa, và liệu những người tặng có thực sự phiền lòng khi bạn đem cho, tặng hay bỏ món đồ đó đi không?)

Bạn không thể vứt bỏ được những thứ không cần thiết này bởi vì sâu trong suy nghĩ của bạn thì bạn vẫn có cảm giác sở hữu chúng. Cho dù có sử dụng hay không thì chúng là của bạn, và vì vậy bạn sẽ luôn giữ chúng bên mình. Nhưng nếu những đồ vật này không muốn điều đó thì sao? Những thứ mà chúng ta mua hay được tặng đều vì một mục đích ban đầu gì đó. Khi bạn sử dụng và không còn cần chúng nữa thì chúng đã hoàn thành xong mục đích mua hay được tặng. Thậm chí khi bạn không sử dụng và không biết có cần đến chúng hay không thì chúng cũng đã hoàn thành được mục đích tồn tại của chúng – đó là giúp bạn nhận ra điều gì thực sự là cần thiết.

Hãy thử tưởng tượng tình huống sau đây: một người bạn tặng cho tôi một cuốn sách với vài dòng đề tặng. Tôi vui vẻ nhận sách và tự nhủ rằng một ngày nào đó mình sẽ đọc. Tuy nhiên, vì không phải là loại sách mà tôi thích đọc cho nên nó đã ở trên kệ hơn 4 năm và bị phủ một lớp bụi khá dày. Một ngày nọ tôi dọn dẹp kệ sách và thấy nó. Tôi phủi sạch bụi và giở vài trang đầu ra đọc thử. Vẫn không thể nào cảm nhận được nội dung của nó nên tôi đành cất lại lên kệ. Bạn có cảm giác gì khi đọc câu chuyện tưởng tượng ở trên? Và vì bạn cũng không hề liên quan gì đến câu chuyện này, bạn có nghĩ rằng hành động “cất sách” của tôi là phù hợp hay không? Hay bạn cho rằng tôi nên trao tặng cuốn sách đó cho một ai khác cần hơn tôi?

Nội dung chính của Tối giản chính là của triết lí Danshari. Nói một cách dễ hiểu thì Dansahri là “kĩ thuật dọn dẹp giúp chúng ta có thể nhận thức bản thân, sắp xếp lại suy nghĩ hỗn loạn trong đầu và khiến cuộc sống dễ chịu hơn”. Danshari gồm ba hành động kết hợp: Dan (Đoạn) , Sha (Xả)Ri (Li):

  • Đoạn: nghĩa là đoạn tuyệt với những thứ không cần thiết. Ở đây tôi đang nói về việc thay đổi suy nghĩ về những vật dụng xung quanh chúng ta. Nếu bạn nghĩ rằng muốn bỏ một đồ vật gì đó thì chỉ cần vứt nó vào sọt rác là xong thì bạn vẫn chưa đến được gốc rễ của vấn đề. Như đã trình bày ở trên, điều đầu tiên khiến chúng ta khó có thể từ bỏ một thứ gì đó chính là suy nghĩ của chúng ta. Cảm giác tiếc của, cảm thấy lãng phí hay sự hoài niệm về đồ vật mới là vật cản khiến chúng ta không thể thực hành việc buông bỏ được. Như vậy, muốn thực hiện Danshari thì việc đầu tiên phải làm là nhận thức bản thân, xác định lại mối liên hệ giữa chúng ta với đồ vật và nhận ra chủ thể trong mối liên hệ này là chúng ta. Khi đã ở đúng vị trí thì chúng ta sẽ thấy rằng những đồ vật đang hiện hữu quanh ta là nhằm giúp ích cho ta, mang lại niềm vui cho ta và khiến ta thoải mái hơn. Và khi chúng không thỏa mãn tất cả những điều này thì chúng không còn cần thiết nữa. Ta phải giải phóng chúng ta khỏi chúng (và một sự thật thú vị khác là chúng cũng sẽ được giải phóng khỏi chính chúng ta, ha ha) – đoạn tuyệt suy nghĩ về chúng.
  • Xả:nghĩa là vứt bỏ những thứ gây lộn xộn cho không gian sống của chúng ta. Khi đã có được tư duy rõ ràng về những đồ vật xung quanh ta rồi thì bước tiếp theo là thể hiện điều đó bằng hành động. Trước tiên là phân loại, sau đó vứt bỏ hoặc cho tặng những vật dụng không cần thiết, và cuối cùng là sắp xếp lại những thứ cần thiết một cách có khoa học. Nói thì thường dễ hơn làm. Việc vứt bỏ một thứ gì đó không hề dễ dàng, nhất là khi suy nghĩ của chúng ta vẫn chưa thực sự thông suốt. Vì vậy, chúng ta có thể thực hiện Đoạn và Xả nhiều lần cho đến khi đạt được kết quả mong đợi.
  • Li: nghĩa là thoát khỏi mối ràng buộc với thế giới vật chất[1]. Lúc này chúng ta đã đạt nhận thức về mối liên hệ giữa bản nhân và thế giới vật chất hiện tại. Tôi không nói bạn rời bỏ thực tại (chúng ta không nói về vấn đề tâm linh hay triết học ở đây). Mối liên hệ giữa chúng ta với thế giới này là sự hòa hợp cả về tinh thần lẫn thể xác. Ở trên chúng ta đã thể hiện sự đồng điệu về thể xác thông qua việc xác định những gì thực sự cần thiết (phần lượng của mối liên hệ), và đến đây thì chúng ta sẽ cố gắng để dung hòa tinh thần của chúng ta với mọi thứ xung quanh (phần chất của mối liên hệ). Nên nhớ rằng, một khi chưa đạt được sự hòa hợp thực sự thì việc Đoạn và Xả vẫn sẽ tiếp diễn không ngừng. Chúng ta không còn đánh giá một vật là dùng được thì cần được giữ lại mà lúc này chúng ta sẽ biết được bản thân cần sử dụng chúng thì đó là những thứ cần thiết. Không phải là ở quá khứ (những hoài niệm, tiếc của) và cũng không phải là ở tương lai (một ngày nào đó sẽ dùng đến), trục thời gian lúc này được kéo về hiện tại cho chúng ta (sự cần thiết).

Nắm bắt được triết lí Danshari thì chúng ta sẽ dễ dàng thực hiện được lối sống tối giản một cách tự nhiên, từ bỏ mọi dục vọng cũng như những ham muốn vật chất của bản thân.

Quay trở lại nội dung chính của sách, chúng ta sẽ điểm một vài ý chính theo trình tự trình bày của tác giả. Đối với những bạn muốn được hướng dẫn thực hành cụ thể thì tôi nghĩ bạn có thể xem thêm phần tóm tắt cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật.

Chúng ta sẽ bắt đầu với việc nắm rõ cơ chế trước khi thực hiện Danshari. Trong Danshari, việc dọn dẹp được nâng tầm lên thành những hành động cân nhắc và xem xét mối quan hệ giữa ta và đồ vật tại thời điểm hiện tại, sau đó đưa ra quyết định là giữ lại đồ vật đó hay là bỏ nó đi. Chúng ta thường dọn dẹp một cách vô thức, hay nói chính xác hơn là bỏ qua việc tư duy thực sự về mối liên hệ giữa bản thân ta với không gian sống. Vì vậy, có những trường hợp sau một thời gian vứt bỏ đi những vật dụng (mà chúng ta nghĩ) không cần thiết thì chúng ta lại đem về những thứ tương tự. Kết quả là không có điều gì thực sự được cải thiện, không gian sống của chúng ta lại bề bộn như trước. Chỉ cần lựa chọn một cách cẩn thận những vật dụng phù hợp với cuộc sống của mình thì việc dọn dẹp có lẽ cũng không thực sự cần thiết nữa. Như vậy, việc thực hành dọn dẹp không chỉ gói gọn ở căn phòng của ta mà nó mở rộng ra cả khi chúng ta đi mua sắm đồ dùng nữa. Lúc này, chúng ta sẽ chỉ cần mua những thứ được sử dụng thường xuyên cũng như có thể tận dụng hết chức năng của chúng. Nếu không mua về những thứ không cần thiết thì chúng ta đâu cần nhọc công phải dọn dẹp, phải không nào?

“Đồ vật không được sử dụng sẽ không có ý nghĩa”. Tác giả Hideko đã tổng hợp được ba mối liên hệ giữa cá nhân và đồ vật như sau:

  • “Vật dụng phải được sử dụng”. Nếu không được sử dụng thì nó không thực sự cần thiết và chúng ta cần buông bỏ nó.
  • “Vật dụng hiện tại và bây giờ phải đặt ở nơi cần đến nó”. Khi chúng ta không cần đến những vật dụng này thì cách tốt hơn là nên tặng lại cho những người thực sự cần đến chúng – nơi mà chúng thực sự có ích.
  • “Vật dụng được đặt đúng chỗ sẽ thể hiện vẻ đẹp của chính nó”. Bạn có thể dễ dàng nhận ra điều này đối với những đồ vật là sản phẩm nghệ thuật như tranh, ảnh, tượng, mô hình…khi đến tham quan triển lãm nghệ thuật.

Nhận thức đầy đủ những mối liên hệ này sẽ giúp bạn thực hành Danshari tốt hơn.

Bây giờ chúng ta sẽ đi tìm hiểu căn nguyên của sự bừa bộn: tại sao lại có nhiều thứ không cần thiết xung quanh ta thế nhỉ? Có nhiều nguyên nhân nhưng hầu hết chúng đều có một xuất phát điểm, đó chính là suy nghĩ ham muốn của chúng ta.

  • Lí do đầu tiên phải kể đến chính là chúng ta thích mua những đồ vật giá rẻ, đặc biệt là lúc chúng đang được khuyến mãi. Có bao giờ bạn mua những thứ mà chưa chắc sẽ sử dụng hay không có khả năng tận dụng hết nhưng vì thấy nó…rẻ nên vẫn mua chưa? Tôi thì có đấy, và bây giờ thì đỡ nhiều rồi 😊. Dị hơn một chút thì chúng ta sẽ có những người lo lắng một cách thái quá về tương lai. Họ thường cố gắng tích trữ nhiều nhất có thể vì sợ rằng không còn dịp nào khác trong tương lai có thể mua được những thứ này.
  • Bạn cần phải ở nhà để dọn dẹp. Và nếu không có mặt ở nhà thì bạn dọn dẹp như thế nào? Bạn có thể thuê người giúp việc nhưng không phải thứ gì bạn cũng có thể để họ dọn dẹp được, nhất là những đồ vật kỉ niệm hay tiền bạc. Những người thường vin vào một cớ nào đó để ra ngoài là họ đang trốn tránh việc dọn dẹp và để không phải đối diện với sự bừa bộn. Nhưng dù trốn tránh thì sự bừa bộn cũng đâu có buông tha cho họ. Hơn thế nữa, sự bừa bộn ngày càng được tích lũy sẽ bóp nghẹt không gian sống của bạn, khiến bạn ngày càng cảm thấy mệt mỏi, bức bối và càng muốn đi ra ngoài nhiều hơn. Một vòng lặp được bắt đầu. Mục tiêu của Danshari là giáo dục về nhà ở và “tiền đề quan trọng nhất của nhà ở là đảm bảo sức khỏe và an toàn”. Sự bừa bộn vi phạm của hai điều trên.
  • Một lí do khá phổ biến khác mà mọi người thường sử dụng khi được hỏi về việc giữ lại những đồ vật không cần thiết đó là sự hoài niệm quá khứ. Có thể bạn không dám thừa nhận nhưng thực tế thì một đồ vật cho dù mang bao nhiêu kỉ niệm đi chăng nữa thì ý nghĩa của chúng cũng sẽ phai mờ dần theo thời gian. Có những mối quan hệ bạn bè từng một thời rất khăng khít thì nay cũng không còn, bạn nghĩ rằng những món đồ kỉ niệm đó sẽ giữ được ý nghĩa ban đầu trong bao lâu? Tôi không nói là chúng ta phải vứt bỏ hết quá khứ. Hãy chọn lọc và chỉ giữ lại những kỉ niệm thật sự có ý nghĩa với chúng ta.

Sau khi đã biết suy nghĩ là ngọn nguồn của sự trì trệ trong Đoạn và Xả thì chúng ta hãy cùng tác giả chấn chỉnh lại tư duy theo Danshari. Lẽ thường thì nhiều người khi bắt đầu dọn dẹp theo phong cách “tối giản” thì họ sẽ bắt đầu vứt bỏ rất nhiều vật dụng, thậm chí cả đồ vật của người khác. Điều này theo Danshari là không đúng. Danshari bắt đầu với việc tự nhận thức mối liên hệ giữa con người và đồ vật, như vậy mỗi người sẽ có những liên kết khác nhau với đồ vật quanh họ. Chúng ta không muốn người khác đối xử với vật dụng của ta như thế nào thì chúng ta cũng không nên làm như thế với đồ vật của họ, “Kỉ sở bất dục vật thi ư nhân”. Bên cạnh đó, với những đồ vật được sử dụng chung thì cũng không cần để tâm quá nhiều. Thay vì vậy thì chúng ta hãy tập trung vào việc sắp xếp lại sự hỗn loạn của bản thân, sau đó mọi thứ xung quanh chúng ta sẽ bị cuốn vào vòng xoáy Danshari này. Điều này nghe có vẻ hơi mơ hồ nhưng nó giống như việc bạn ngồi giữa những người đồng việc đang chuyên tâm làm việc thì bất giác bạn cũng sẽ tập trung vào công việc của mình vậy. Điều tiếp theo là việc định nghĩa lại sự lãng phí. Lãng phí ở đây không phải là vứt bỏ đồ đạc, nói chính xác hơn thì lãng phí là giữ khư khư những đồ vật không còn dùng đến ở bên mình mà không chịu vứt bỏ hay chuyển giao đến nơi đồ vật thực sự được sử dụng. Sự lãng phí ở đây là sự lãng phí về công năng hay mục đích tồn tại của đồ vật. Khi giữ quá nhiều đồ đạc ở bên mình thì chính bạn sẽ tạo ra một sự thật được gọi là nghịch lí về sự lựa chọn, đó là vì có quá nhiều đồ vật cùng chức năng mà khi cần dùng đến bạn cảm thấy thật khó khăn khi quyết định nên sử dụng thứ nào. Các bạn nữ có lẽ thấu hiểu điều này khi đứng trước tủ đồ đầy ắp quần nào nhưng lại không biết nên chọn bộ nào để mặc đi chơi bạn bè vào một lúc nào đấy. Và điều cuối cùng để biện minh cho việc giữ lại đồ vật là kì vọng rằng mình sẽ sử dụng chúng vào một thời điểm chưa biết trong tương lai. Không ai biết trước tương lai như thế nào cả cho nên phòng hờ trước là một quyết định khôn ngoan. Nhưng tin tôi đi, hầu hết các quyết định này đều không khôn ngoan chút nào. Ý tôi không phải là chúng ta có thể biết được tương lai như thế nào và có biện pháp phù hợp để trù tính cho mọi khả năng xảy ra, như vậy thì tôi sẽ dự trữ được những thứ thật cần thiết. Mà nếu tôi có được khả năng phi thường này thì tương lai đó có lẽ sẽ không xảy ra nữa[2]. Lí do chính xác hơn là do chúng ta đã đánh giá hơi quá đáng các khả năng xảy ra của những tình huống này. Thêm vào đó, chúng ta đều sẽ có được những lựa chọn thay thế tốt hơn (hoặc ít nhất là tương đương) trong tương lai. Một chiếc PS4 đang khuyến mãi 50% ư? Khi Sony tung ra chiếc PS5 thì có lẽ PS4 sẽ chỉ còn nửa giá thôi, mà nửa giá trị ở tương lai chiết khấu về quá khứ thì hẳn nhiên là cao hơn so với nửa giá trị ở quá khứ rồi[3].  

Phần cuối của cuốn sách có nói về những nguyên tắc dọn dẹp được tác giả đúc kết sau nhiều năm thực hành Danshari. Với tôi thì ba nguyên tắc sau đây thực sự là hữu ích.

  • Phân loại đồ đạc thành ba nhóm theo mỗi mức độ. Bắt đầu từ mức độ tổng thể của toàn bộ không gian sống, rồi chia thành ba nhóm theo công năng chính. Rồi từ mỗi nhóm này ta lại chia thành ba nhóm nhỏ hơn theo mức độ hoặc chức năng cụ thể. Rồi cứ tiếp tục như thế cho đến khi tất cả đồ vật đều được phân loại. Lưu ý rằng bạn phải phân loại sau khi đã đoạn tuyệt và vứt bỏ những thứ không cần thiết, nếu không thì bạn sẽ cực kì nản với đống đồ vật chung quanh đấy. Chia hai nhóm thì dễ lẫn lộn, còn nếu chia nhiều hơn ba nhóm thì sẽ hơi khó nhớ.
  • Quy tắc hạn chế tổng lượng 7 – 5 – 1. Không phải là chuỗi số thần thánh gì đâu, đây chỉ là tỉ lệ của không gian cần thiết để cất giữ đồ đạc thôi. Đối với các tủ chứa thì chỉ cần 70% không gian để chứa đồ đạc; đối với các phương tiện cất giữ có không gian mở như giá, kệ, chạn…thì dành 50% không gian để cất đồ; còn với những đồ vật có tính trang trí thì chỉ cần 10% để trưng bày và sử dụng thôi. Khoảng không gian còn lại chính là không gian cho chúng ta “thở” cũng như cho đồ vật “cùng được thở”!
  • Chủ nghĩa vừa phải, biết đủ. Điều này thể hiện khi chúng ta muốn mua sắm thêm các vật dụng cho gia đình. Trước khi quyết định mua một thứ gì đó, hãy chắc chắn là nó thực sự cần thiết. Bạn có thể cần một thời gian tương đối để suy nghĩ kĩ, tìm các giải pháp thay thế từ những đồ vật xung quanh hoặc nhờ sự hỗ trợ từ người khác (có thể một người bạn của chúng ta đang có sẵn vật dụng đó và không còn cần dùng nữa đấy). “Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc”, lời của người xưa thật chí lí.
Điểm đánh giá: 3,0/5

[1] Nội dung trong sách là đề cập đến việc khẳng định cái tôi, thoát khỏi mối ràng buộc với đồ vật và tự do tự tại trong không gian đã được dọn dẹp. Tuy nhiên, tôi muốn nâng tầm suy nghĩ đó lên một bước nên đã chỉnh lại theo ý kiến cá nhân.

[2] Nghe giống như Doctor Strange nói trong Avengers: Infinity war nhỉ, ha ha!

[3] Giá trị của tiền tệ theo thời gian. Khoảng vào những năm 1998 thì chỉ cần 1000 VNĐ là tôi có thể mua được một gói xôi bắp để ăn thì bây giờ (năm 2019) để mua được một gói xôi như thế thì tôi cần tới 15000 VNĐ, cao hơn gấp 15 lần.

[Book]Nghệ thuật theo đuổi sự đơn giản – Greg McKeown.

Thông tin sách

Tên sách: Nghệ thuật theo đuổi sự tối giản

Tác giả: Greg McKeown

Dịch giả: Bảo Thư

Số trang: 319

Quyết định xuất bản số 145/QĐ-NXBLĐXH cấp ngày 11/05/2018


Cảm nhận của bản thân

Đây là một cuốn sách bìa mềm, khổ giấy nhỏ (tương đương với một quyển sách tham khảo bình thường, cỡ 20×15). Vì cỡ chữ khá lớn nên mặc dù sách có hơn 300 trang nhưng tôi chỉ cần chưa tới 5 tiếng để đọc xong toàn bộ nội dung.

Cuốn sách được chia làm bốn phần dẫn dắt người đọc đi từ những vấn đề cơ bản nhất về sự tối giản (theo quan điểm của tác giả). Từ việc trình bày những định nghĩa cơ bản cho đến lợi ích có được từ việc cuộc sống tối giản bằng cách tìm thấy ý nghĩa trong những hành động loại bỏ để tìm thấy những gì thực sự cần thiết trong cuộc sống của mỗi người, và cuối cùng là việc biến tất cả những điều đó thành hành động.

Theo tôi thì người đọc có thể đọc bất kì phần nào trước cũng được, vì nội dung của các phần cũng không hẳn là liên quan chặt chẽ cho lắm. Cá nhân tôi thì bắt đầu đọc từ phần 4 trước, sau đó ngược dần về trước với phần 3, phần 2 rồi mới đến phần 1. Có một điều mọi người nên biết khi đọc về phần cảm nhận này, đó là trước khi đọc sách của Greg McKeown thì tôi đã có đọc một vài sách khác có liên quan đến lối sống tối giản của người Nhật (trong đó có cuốn Nghệ thuật bài trí của người Nhật của Marie Kondo) nên góc nhìn của tôi cũng bị ảnh hưởng đôi chút.

Nội dung sách nhằm giới thiệu cho người đọc những quan điểm của tác giả về sự tối giản và hướng dẫn mọi người cách để đạt được điều đó. Song, có lẽ do khác biệt về hệ qui chiếu, tôi cảm thấy rằng tác giả trình bày khá nhiều đặc điểm mà tôi không nghĩ đó là những đặc trưng của cái gọi là “sự tối giản”. Nếu có thể gọi là “Làm thế nào để buông bỏ những áp lực và hướng tới một cuộc sống đơn giản hơn” thì có vẻ hợp lý hơn.

Điểm đánh giá: 2,5/5

Continue reading “[Book]Nghệ thuật theo đuổi sự đơn giản – Greg McKeown.”